Danh mục
Trang chủ >> Trình Dược viên >> Tôi đã sai khi chọn theo nghề Dược

Tôi đã sai khi chọn theo nghề Dược

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (1 votes, average: 5.00 out of 5)
Loading...

Tôi vẫn còn yêu nghề yêu người yêu bệnh nhân, cây kim, vỉ thuốc, nhưng tôi biết làm gì đây khi tôi vẫn yêu nghề nhưng nghề không làm tôi hạnh phúc.

Nghề Dược luôn là một nghề có sức ảnh hướng lớn đến xã hội

Nghề Dược luôn là một nghề có sức ảnh hướng lớn đến xã hội

Tiền là thứ khiến tôi theo đuổi nghề Dược

Chắc hẳn bạn đã ít nhiều nghe người ta nói rằng: ‘mỗi người chỉ sống một cuộc đời nên tuổi trẻ là phải sống hết mình, ăn những gì mình thích, làm những gì mình muốn và yêu người khiến mình hạnh phúc’ sống như thế mới dáng sống. Nhưng có lẽ cuộc đời tôi vốn không may mắn như thế khi được làm những gì mình thích mà tôi vẫn không thấy hạnh phúc.

Tôi đã tốt nghiệp Cao đẳng Dược và theo thời gian dần dần đã từng bước tiến tới công việc ngành Dược, cái nghề mà ở đó hội tụ đủ những yêu thương, ghét bỏ, khi nó có thể kéo con người ta từ cõi chế trở về nhưng cũng nhanh chóng cướp đi mạng sống của con người ta trong gang tấc nếu vô tình xảy ra sai sót. Có lẽ tôi yêu nghề Dược vì nó là một công việc đáng tự hào và mang đến thu nhập ổn định. Tôi biết khi nói ra điều này các bạn sẽ nhìn và nghĩ tôi bằng một thái độ và ánh mắt khác, bởi tôi làm nghề Dược vì tiền. Vì tôi thích tiền, tôi muốn mình trở thành một trình Dược viên giỏi để kiếm được thật nhiều tiền bằng chính mồ hôi công sức của mình, chỉ có như thế tôi mới giúp được những người xung quanh, người thân của tôi có được cuộc sống đầy đủ. Tôi đã từ bỏ con đường mà gia đình hướng tới để chạy theo cái mong muốn của bản thân và ngày hôm nay chính cái mong muốn, khát vọng ngày nào lại khiến tôi phải hối hận.

Cái nghề lắm định kiến của xa hội

Cái nghề lắm định kiến của xã hội 

Nghề Dược không hạnh phúc như tôi nghĩ

Khi được khoác trên mình chiếc áo ngành Y Dược, trong tôi cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện, nhưng hạnh phúc đó không kéo dài được bao lâu khi tôi thấy chán nản và mệt mỏi về cái nghề mà mình đang làm. Điều tôi thấy hối hận nhất chính là mình không thể làm thay đổi được định kiến của xã hội với nghề. Xã hội luôn nói những người làm nghề Y, Dược như chúng tôi là những kẻ hút máu người là lũ tham quan, là kẻ cướp ban ngày, bởi vì họ nói chúng tôi đi làm chỉ vì tiền. Nếu cái nghề của các bạn đang theo đuổi không may bị mọi người hiểu sai bị xã hội phỉ báng thì bạn thấy như nào? Riêng tôi thì tôi thấy xót xa vô cùng, các bạn nói chúng tôi chỉ tiền, đúng các bạn nói không sai, chúng tôi đi làm vì tiền, thử hỏi sống trong xã hội ngày này có ai đi làm không vì tiền, nhưng những đồng tiền chúng tôi kiếm ra hoàn toàn trong sạch bằng sự nỗ lực phấn đấu của bản thân chứ không như các bạn nói là tiền đè lên đơn thuốc bệnh nhân. Tôi không phủ nhận vẫn có những người ăn dơ, bắt tay với các bác sĩ để kê khống đơn thuốc cho người bệnh, rồi ăn hoa hồng theo số lượng thuốc nhưng số đó rất ít, vì ở đâu cũng có người nọ người kia nên các bạn không thể quy chụp tất cả những người làm nghề Dược đều giống nhau. Chúng tôi yêu nghề và đi làm vì tiền nhưng đó không phải là tiền phong bì, tiền của người nhà bệnh nhân mà là những đồng tiền mồ hôi nước mắt.

Điều tôi hối hận thứ 2 chính là những biến cố ngành Dược khi bệnh nhân sử dụng phải thuốc giả, khi mua phải những đơn thuốc với giá cắt cổ, họ dựa vào sự thiếu hiểu biết của người bệnh để đục khoét, dựa vào tâm lý của người thân khi muốn mua những loại thuốc tốt nhất, chất lượng nhất để bảo vệ sức khỏe người cao tuổi và rồi họ dựa vào đó để nhằm mang lại lợi ích cho bản thân mình. Khi những sự việc ấy xảy ra không phải chỉ có người bệnh chịu thiệt thòi, nó luôn là “vết thương” không bao giờ mất trong lòng những người thầy thuốc chân chính như chúng tôi. Mỗi khi được dịp mọi người lại lôi những sự việc ấy ra để nhạo báng sỉ nhục cái nghề mà chúng tôi đánh đổi cả tuổi trẻ để theo đuổi.

Đó chỉ là 2 trong số nhiều lý do khiến tôi hối hận khi đã chọn nghề Dược, tôi vẫn yêu nghề yêu người, chỉ là không cảm thấy hạnh phúc và xứng đáng với những gì mình bỏ ra. Tôi viết ra đây không phải để đổ lỗi, kêu than, trách móc, đơn giản chỉ muốn mọi người hãy có cái nhìn khác về cái nghề chúng tôi đang làm, hãy nhìn nhận đánh giá một cách công tâm và đừng u uất chạy theo suy nghĩ đám đông. Còn những người làm nghề như chúng tôi luôn hướng tới phương châm Lương y như từ mẫu, cứu người, cứu mình.

Nguồn: nhathuocgpp.edu.vn

Nguồn theo Y tế Việt Nam

Có thể bạn quan tâm

vitamin-A

Cơ thể thiếu vitamin A có ảnh hưởng tới sức khỏe hay không?

Vitamin A là chất dinh dưỡng cần thiết cho con người. Vậy khi cơ thể ...